Chuyển tới nội dung


Triết lý cuộc sống và những mẫu chuyện


#1 Share_Your_Heart

    ๑۩۞۩๑ Lãng Tử ๑۩۞۩๑

  • Thành Viên
  • PipPipPip
  • 4,518 Bài viết:

Đăng 10 December 2005 - 11:05 AM

Những điều nghịch lý

Chúng ta xây dựng xa lộ rộng lớn nhưng chúng ta nhìn nhau bằng con mắt hẹp hòi.

Chúng ta mua nhiều đồ hơn nhưng sử dụng chúng ít hơn.

Những ngôi nhà ngày càng to hơn nhưng gia đình ngày một thu nhỏ lại. Nhà đẹp nhiều hơn, gia đình yên ấm ít hơn.

Chúng ta có nhiều tiện nghi nhưng có ít thời gian dành cho nhau.

Chúng ta có nhiều bằng cấp hơn trước nhưng trí khôn kém đi, biết nhiều hơn nhưng óc phán xét suy giảm.

Chúng ta tích cóp của cải nhưng đồng thời làm rơi vụng những giá trị của con người. Với nhiều người, thu nhập đi lên, đạo đức đi xuống.

Chúng ta nói quá nhiều, nghe quá ít.

Chúng ta đang cố học cánh kiếm sống chứ không học cách sống. Chúng ta kéo dài được tuổi thọ nhưng cuộc sống vẫn ngắn ngủi.

Chúng ta vượt được vạn dặm để lên tới mặt trăng và trở về, nhưng không ít người cả đời không bước qua nổi bức giậu sang thăm người hàng xóm. Chúng ta chinh phục được vũ trụ nhưng bức lực với chính mình.

Chúng ta xây dựng những công trình lớn nhưng chưa chắc đã là công trình tốt.

Chúng ta cố gắng làm sạch không khí trong lúc tự là ô nhiễm tâm hồn bản thân.

Chúng ta viết nhiều nhưng đọc ít. Chúng ta học cách hối hả nhưng không học được cách đợi chờ.

Chúng ta chế được những máy tính công xuất lớn và tốc độ nhanh đễ lưu trữ và xử lý thông tin trong vài phần tỷ của cái nháy mắt nhưng các dân tộc vẫn không hiểu nhau.

Chúng ta chia nhỏ được các nguyên tử nhưng bất lực trước thói quen định kiến.

Chúng ta có nhiều thứ để giải trí nhưng ngày càng ít được thư thả.

Được đăng ảnh

#2 Share_Your_Heart

    ๑۩۞۩๑ Lãng Tử ๑۩۞۩๑

  • Thành Viên
  • PipPipPip
  • 4,518 Bài viết:

Đăng 10 December 2005 - 11:05 AM

Ảo tưởng, lý tưởng và hoài cảm


Trẻ con nhìn ngắm các vì sao, nói đó là những chiếc đèn lồng nhỏ lấp lánh, đưa tay ra có thể gỡ xuống.



Thanh niên nhìn ngắm các vì sao, nói đó là hàng tỉ tinh cầu, một ngày nào đó sẽ được con người chinh phục.



Người già nhìn ngắm các vì sao, nói đó là kiệt tác của Thượng Đế, vũ trụ huyền bí không thể nhìn thấu.



Trẻ con nhiều ảo tưởng;

Thanh niên nhiều lý tưởng;

Người già nhiều hoài cảm.

Người vô tri thường ảo tưởng;

Người khỏe mạnh thường lý tưởng;

Người suy thoái thường hoài cảm.

Ảo tưởng, lý tưởng, hoài cảm đại biểu cho ba giai đoạn của cuộc sống con người
Được đăng ảnh

#3 Share_Your_Heart

    ๑۩۞۩๑ Lãng Tử ๑۩۞۩๑

  • Thành Viên
  • PipPipPip
  • 4,518 Bài viết:

Đăng 10 December 2005 - 11:06 AM

Những lời mẹ dạy con gái



Mẹ là người thầy đầu tiên và là người luôn sát cánh, nâng đỡ mọi khó khăn của cuộc sống. Những lời mẹ dạy về cuộc đời, tình yêu … cho con là những gì mẹ rút ra từ chính cuộc đời mẹ.



1. Về cuộc sống

- Con sẽ chẳng bao giờ đạt được điều gì, dù là nhỏ nhất, nếu lúc nào cũng chỉ ngồi im một chỗ.

- Biết trân trọng và đánh giá cao mọi niềm vui, dù là nhỏ nhặt nhất, trong cuộc sống. Đừng lúc nào cũng than vãn và mơ mộng về những thứ mà mình không thể có. Hạnh phúc là biết ước muốn vừa đủ.

- Những người khác có thể lấy đi của con nhiều thứ, ngoại trừ học vấn mà con đã dày công có được.



2. Về tình yêu

- Một người đàn ông đã yêu con thật lòng, anh ta sẽ tìm cách liên lạc lại với con cho dù con có hay không mong đợi điều đó.

- Con chỉ có thể làm thay đổi người đàn ông con yêu nếu anh ta thật tình cũng muốn thay đổi.

- Đừng bao giờ có tư tưởng kỳ vọng thái quá hoặc hoàn toàn ỷ lại vào sự chở che, giúp đỡ của bất kỳ người đàn ông nào, cho dù đó là chồng con. Người phụ nữ tài năng và hiện đại phải biết tự mình đi trên đôi chân của mình.

- Không nên chung sống một cách vội vàng với bất kỳ người đàn ông nào, bởi có thể anh ta không xứng đáng với tình yêu của con.

- Trong hai người đàn ông: một con có thể sống chung và một con không thể sống thiếu (anh ta), hãy chọn kết hôn với người đàn ông thứ hai.



3. Về hôn nhân gia đình

- Đừng quá cố chấp hoặc lúc nào cũng cằn nhằn những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống hôn nhân. Hãy biết tôn trọng và tin yêu lẫn nhau.

- Để có hạnh phúc với một người đàn ông, con phải biết “kết hôn” với cả cha mẹ và những người thân trong gia đình anh ta.

- Đừng bao giờ phục vụ, chiều chuộng chồng như một người đầy tớ chỉ biết lắng nghe; nếu không, con không những sẽ đánh mất lòng tự trọng và bãn lĩnh của một người vợ hiện đại mà con có nguy cơ đánh mất luôn cả hạnh phúc gia đình.



4. Về vai trò làm mẹ

- Hãy luôn là người bảo vệ, chở che và chăm sóc con cái nhiều và tốt nhất.

- Thái độ thiên vị của người mẹ sẽ làm méo mó sự phát triển nhân cách của các con (cả đứa được thiên vị lẫn đứa không được thiên vị)

- Nếu muốn con tốt nhất thì phải biết sống mẫu mực.

- Tình thuơng đích thực của người mẹ là tình thương vô điều kiện đối với các con.



5. Về nội trợ

- Công việc nội trợ tuy không còn là gánh nặng của người phụ nữ hiện đại nhưng là một nghệ thuật sống và giữ gìn hạnh phúc.

- Đối với người đàn ông biết yêu thương vợ, bữa cơm gia đình thân mật và ngon miệng bao giờ cũng có giá trị hơn những bữa tiệc sang trọng chiêu đãi ở nhà hàng.



6. Về chuyện làm đẹp

- Hãy biết làm đẹp mỗi ngày vì chẳng người đàn ông nào là không thích vợ (người yêu) của mình quyến rũ.

- Nghệ thuật trang điểm là biết cách tôn vinh những nét đẹp vốn có của mình một cách tự nhiên chứ không phải là cố tình thoa son trát phấn một cách lố bịch và kệch cỡm.

- Vẽ đẹp đích thực nằm trong sự giản gị, tự nhiên và có phong cách.
Được đăng ảnh

#4 Share_Your_Heart

    ๑۩۞۩๑ Lãng Tử ๑۩۞۩๑

  • Thành Viên
  • PipPipPip
  • 4,518 Bài viết:

Đăng 10 December 2005 - 11:07 AM

Cực lạc và địa ngục

Trước kia có vị đại từ thiện, một hôm trong mộng được Diêm Vương dẫn đi thăm quan địa ngục, trong địa ngục phát hiện mọi người đang cãi nhau. Vốn là ở địa ngục có một cái bàn lớn, trên bàn bày một số món ăn, mỗi người cầm một cái thìa rất dài. Do thìa quá dài nên không có cách nào đưa thức ăn vào miệng, mà dùng tay thì không với được thức ăn nên mỗi người đều hí hoáy nghĩ cách đưa thức ăn vào miệng với cái thìa dài trong tay. Nguyên nhân cãi nhau là thao tác chiếc thìa quá dài mà va chạm với nhau.

Tiếp theo, ông ta lại lên thăm viếng cõi cực lạc. Thật kỳ lạ, quang cảnh nơi đây không khác gì địa ngục, cũng một chiếc bàn lớn, với các món ăn và những chiếc thìa rất dài. Điểm duy nhất khác nhau là mọi người ở đây ăn uống với nhau một cách vui vẻ. Tại sao vậy? Vì mọi người dùng chiếc thìa rất dài đó để xúc thức ăn cho nhau, do đó, mọi người đều có thể ăn được, không ai tranh chấp hay gây khó dễ.

Vị đại từ thiện bỗng nhiên tỉnh ngộ. Vốn cực lạc và địa ngục không có sai biệt, sai biệt chính là ở tâm, ở cách nghĩ và phương thức của mỗi người. Có người cả ngày ở trong lo sợ và nghi hoặc, tự mình giới hạn để bảo vệ mình, chỉ sợ có người khác làm hại mình nhưng lại muốn đi tìm một cõi hoà lạc yên vui. Kỳ thực chỉ cần xả bỏ tâm ma, bao dung mọi người, một lòng hướng thiện, luôn giữ cho trong tâm thanh thản, thì có thể khiến cho địa ngục biến thành thiên đường, ngược lại, một lòng tự tư tự lợi có thể khiến cho thiên đường cực lạc yên vui biến thành địa ngục đau khổ.

Thiên đường làm gì có! Địa ngục làm gì có! Thiên đường, địa ngục đều là ảo ảnh biến hoá của tâm mà thôi. Chỉ cần nghĩ sao làm vậy, cần gì phải cầu khấn đâu xa.
Được đăng ảnh

#5 Share_Your_Heart

    ๑۩۞۩๑ Lãng Tử ๑۩۞۩๑

  • Thành Viên
  • PipPipPip
  • 4,518 Bài viết:

Đăng 10 December 2005 - 11:07 AM

Cần có trách nhiệm với chính mình

Thành công không đồng nghĩa với một chồng bằng cấp. Bằng cấp chỉ có thể giúp bạn thành công, chứ không phải là yếu tố quyết định. Điều quan trọng hơn là nhận thức và lựa chọn của bạn. Trường học, cách học, bằng cấp không quan trọng bằng sự quyết tâm và ý chí của bạn để trở thành người trí thức thành đạt. Bạn phải có trách nhiệm với chính mình. Bố mẹ, thầy cô không thể học thay và "biến" bạn thành người trí thức được. Bạn mới là người quyết định vị trí của mình trong xã hội. Bạn có thể học và đọc những gì mình muốn. Hãy đến thư viện, dùng Internet để thu thập thêm những thông tin bổ ích. Bạn nên biết rằng một khi đã bước lên trên con đường học thức thì không ngừng học hỏi, trao dồi, mở mang kiến thức. Bạn có biết trong thế giới người mù, người có một con mắt là hoàng đế không? Điều đấy có nghĩa là nhìn thấy cơ hội vẫn chưa đủ, bạn phải biết tận dụng, phát huy và biến chúng thành hành động.

Nếu bạn xuất thân từ môi trường không thuận lợi, bạn đừng nản trí. Sự thành công không phụ thuộc vào nguồn gốc, giới tính, mầu da hay tử vi của bạn. Bạn là người quyết định mình có thành đạt hay không? Bạn phải nghĩ: Muốn là Được. Hãy theo đuổi và thực hiện những ước mơ của mình và nhớ rằng, bạn làm thế không chỉ cho riêng mình mà cho cả những người thân.
Được đăng ảnh

#6 Share_Your_Heart

    ๑۩۞۩๑ Lãng Tử ๑۩۞۩๑

  • Thành Viên
  • PipPipPip
  • 4,518 Bài viết:

Đăng 10 December 2005 - 11:07 AM

Đừng vội bỏ cuộc

Khi bạn làm một điều gì đấy khiến cho “hư bột hư đường”,
Khi bạn đang mệt nhoài để cố leo lên con dốc dài thăm thẳm,
Khi hầu bao của bạn cạn kiệt nhưng món nợ lại đến hạn,
Khi bạn muốn gượng cười nhưng không ngăn nổi tiếng thở dài,
Khi sự lo lắng làm bạn suy sụp,

Phải thư giãn khi đối diện với tất cả…, đừng có ý định bỏ cuộc.




Ai cũng biết, cuộc đời đầy bất ngờ với những khúc quanh và ngã rẽ,
Ai cũng biết, có lắm thất bại liên tiếp nối đuôi nhau khi chúng ta tưởng chừng nắm chắc phần thắng trong tay,
Đừng bỏ cuộc vì thiếu kiên nhẫn, rồi cũng đến lúc bạn thấy những bước ngoặc đáng ngạc nhiên,
Thành công đang ẩn mình sau những thất bại, ẩn mình sau ánh bạc của sự hồ nghi.

Chúng ta không bao giờ nói chúng ta có thể thành công đến mức nào, nhưng chúng ta vẫn có thể đạt được nó ngay cả khi nó thực sự ngoài tầm tay với.
Đừng quá sa lầy vào những thất bại,
Dẫu cho những điều tệ hại nhất xảy ra, hãy nhớ rằng bao giờ cũng có những “ngã rẽ” đầy bất ngờ và may mắn.


Thế cho nên, đừng vội vàng bỏ cuộc!
Được đăng ảnh

#7 Share_Your_Heart

    ๑۩۞۩๑ Lãng Tử ๑۩۞۩๑

  • Thành Viên
  • PipPipPip
  • 4,518 Bài viết:

Đăng 10 December 2005 - 11:07 AM

Người mẹ và ngọn núi

Có hai bộ lạc là kẻ thù truyền kiếp của nhau. Một sống ở vùng đồng bằng và một ở trên núi cao. Một hôm, những người ở núi cao đột ngột đổ xuống tấn công bộ lạc ở đồng bằng. Họ không chỉ cướp bóc của cải, lương thực mà còn bắt một đứa bé 3 tuổi mang về.

Những người sống ở đồng bằng không biết cách vượt qua những ngọn núi cao để tìm ra nơi kẻ thù đang sống. Họ cũng không thể lần theo dấu vết của đối phương. Tuy nhiên, bộ lạc cũng cử một đội gồm những chiến binh xuất sắc nhất đi tìm đứa bé mang về.

Những người đàn ông đã thử hết cách này đến cách khác, tìm hết lối đi này đến lối đi khác, nhưng sau nhiều ngày nỗ lực hết sức họ cũng chỉ leo lên được lưng chừng ngọn núi hiểm trở. Cảm thấy tuyệt vọng và bất lực, họ đành bỏ cuộc và quyết định quay về. Khi đang thu dọn đồ đạc, họ kinh ngạc thấy người mẹ trẻ mất con đang từ phía đỉnh núi cao băng xuống. Và họ như không tin vào mắt mình khi thấy đứa bé bị bắt cóc đang được người mẹ cõng trên lưng. Làm sao mà điều đó có thể xảy ra?

Những chiến binh đón chào người mẹ trẻ và hỏi: “Dù đã cố hết sức chúng tôi vẫn không thể vượt lên được ngọn núi này. Làm cách nào mà cô làm được điều đó trong khi chúng tôi - những người đàn ông mạnh mẽ và có khả năng nhất của bộ tộc - đã không thể làm được?”. Người mẹ trẻ nhún vai đáp: “Đứa bé không phải là con của các anh!”.
Được đăng ảnh

#8 Share_Your_Heart

    ๑۩۞۩๑ Lãng Tử ๑۩۞۩๑

  • Thành Viên
  • PipPipPip
  • 4,518 Bài viết:

Đăng 10 December 2005 - 11:08 AM

Điều giản dị

Hơn 10 giờ đêm, anh mệt mỏi bước lên được căn hộ tầng 10 của mình. Chợt sững người, dưới ánh sáng vàng vọt ở hành lang, người bạn cũ thời đại học đang ngồi nhẫn nại chờ đợi. Cuộc gặp sau gần chục năm xa được anh đón nhận bằng câu hỏi: "Lâu nay biến đi đâu thế, chắc nhân dịp gì mới ghé?...". Bạn làm nghề đi đo đạc địa chính thay đổi địa điểm công việc nay đây mai kia, mà chỉ toàn ở ngoại thành thôi, chẳng mấy khi gặp bạn gặp bè. "Lâu quá không có tin tức gì về bạn bè, tao nhớ tụi bay, thế là bắt xe ôm đi mấy chục cây số về đây, chờ đã hơn hai tiếng đồng hồ rồi".

Gợn lên trong anh một cảm giác có lỗi. Cái cảm giác của những kẻ sống thu mình ở thành thị quá lâu, bị bao chặt bởi một kiểu sống theo quan hệ mùa vụ, nhân dịp... Bạn bè, đồng nghiệp đến thăm nhau cứ "hẹn có dịp rảnh...", để rồi chỉ sau vài chục phút lại gặp nhau trong quán nhậu rỉ rả, lại cười chào vờ như chẳng có lời hẹn đã qua. Thậm chí dạo anh mới đi làm, một đồng nghiệp còn khuyên rất chân thành: "Nếu các sếp không mời thì chớ tự tiện đến nhà thăm, kẻo không lại bị cho là dòm ngó hoặc là đến để tâu hót, nịnh nọt...". Những định kiến cứ như vây bọc những con người thị thành...

Cái bắt tay của bạn bóp thật chặt dứt anh ra khỏi những suy nghĩ miên man. Thế là bạn đi... Anh ngồi bệt xuống chỗ bạn vừa đứng lên, lại miên man: Giá mà người ta luôn có thể đến thăm nhau với một lý do giản dị như thế, vì còn nhớ về nhau..
Được đăng ảnh

#9 Share_Your_Heart

    ๑۩۞۩๑ Lãng Tử ๑۩۞۩๑

  • Thành Viên
  • PipPipPip
  • 4,518 Bài viết:

Đăng 10 December 2005 - 11:08 AM

Những đứa trẻ thơ dại trên thương trường

Trẻ em thường rất ngây thơ. Chúng không biết cái gì có thể và cái gì là không thể. "Tại sao con không với được sao trên trời?” ... chúng thường hỏi và đặt hy vọng vào những điều không thể đạt được. Người lớn thì khôn hơn. Họ biết rõ ranh giới giữa cái có thể và cái không thể. Chính vì lẽ đó họ không hỏi những câu hỏi ngớ ngẩn và cũng không bao giờ mong đợi những phép mầu. Họ đã tự làm mất dần đi sự ngây thơ của trẻ nhỏ vốn có. Tính sáng tạo cũng mất dần theo tuổi tác, nhường chỗ lại cho tính chất chính thống.
Với tính chất chính thống và sự khôn khéo, người lớn đã mất thói quen đặt ra những câu hỏi ngớ ngẩn, họ đã đánh mất khả năng nhìn nhận những tia sáng cơ hội của tương lai. Khi quan sát bố của mình chụp ảnh, đứa con gái 3 tuổi của Tiến sĩ Edward Land đã hỏi xem ngay bức ảnh. Câu hỏi vô nghĩa đó đã vạch lối cho tiến sĩ Edward phát minh ra chiếc máy nhiếp ảnh "lấy ngay”. Nhiều năm sau, tại công ty Polaroid tiến sĩ Edward đã khẳng định: "Chúng tôi thật sự không phát minh ra những sản phẩm mới, những giải pháp hữu hiệu nhất đã vô hình tồn tại từ lâu, chúng chỉ đợi để được khám phá.”

Người lớn cũng có thể hỏi: Tại sao bạn không nhìn thấy người bên đầu dây bên kia điện thoại? Tại sao lại không sản xuất được chất liệu vải vừa bền, lại mỏng, dẻo và chịu được nhiệt cao... ? Những câu hỏi vô nghĩa kiểu này là chìa khóa kỳ diệu mở ra những khoảng trống cạnh tranh chiến lược mới.

Mười năm trước, mọi người trong nhóm của Swatch đã hỏi một câu hỏi điên rồ: Tại sao chúng ta không thể thiết kế ra một loại đồng hồ chất lượng cao, bắt mắt, chi phí rẻ và sản xuất ngay tại trên đất nước Thụy Sĩ? Ngân hàng nào cũng ngờ vực, một số nhà cung cấp không muốn bán thiết bị. Cũng không ít người đã dự định rằng với ý tưởng điên rồ này không khéo cả nền công nghiệp đồng hồ của Thụy Sĩ sẽ đi tong. "Tại sao chúng ta không thể cạnh tranh với Nhật?" cần những lời giải đáp sáng suốt. Để sản xuất được ra một chiếc đồng hồ đúng mốt và bán ra với giá trung bình 40 USD, phải cần có những sự đổi mới vượt chội trong khâu thiết kế, sản xuất và phân phối. Nicolas Hayek, kỹ sư tư vấn người Thụy Sĩ đã áp dụng những phương pháp sản xuất tân tiến nhất của nền công nghiệp đồng hồ nước nhà để giảm giá chi phí cũng như nhân công. Ông dự đoán rằng với hệ thống và cung cách quản lý của Swatch, công ty vẫn có thu nhập cao ngay cả khi tất cả công nhân Nhật Bản đồng ý làm việc không lương. Swatch không chỉ là sự tân tiến trong marketing, nó là cả một sự thụ thai lại của toàn bộ nền công nghiệp đồng hồ.

Polaroid và Swatch cho ta thấy, khi nói đến sáng tạo tương lai, một con mắt của trẻ thơ có giá trị hơn nhiều so với 10 phòng kế hoạch phức tạp.
Được đăng ảnh

#10 Share_Your_Heart

    ๑۩۞۩๑ Lãng Tử ๑۩۞۩๑

  • Thành Viên
  • PipPipPip
  • 4,518 Bài viết:

Đăng 10 December 2005 - 11:08 AM

Biểu hiện



Ngày nọ tôi đến thăm nhà một người bạn, lúc trò chuyện đột nhiên nghe thấy tiếng chim hót vui tai, hóa ra chủ nhà có nuôi một con chim vành khuyên. Lúc này chủ nhân bước tới, vừa cho chim ăn vừa nói với tôi: "Trước đây tôi nuôi đến ba lồng chim, nhưng vì quá bận nên tôi quên cho chúng ăn, khiến chúng bị chết đói. Chỉ có con này, tôi nuôi đã hơn hai năm, cơ hồ không có ngày nào tôi quên cho nó ăn cả".



"Tại sao thế?" – Tôi thắc mắc hỏi.



"Vì chim nuôi trước đây không biết kêu hót, cho dù có kêu hót thì cũng không vang. Chỉ có con chim vành khuyên này là luôn kêu hót thánh thót vui tai, tự nhiên khiến tôi phải chú ý".



Con người chẳng phải cũng như thế hay sao?



Biểu hiện bản thân một cách thích hợp là phương pháp tốt nhất để giải trừ khốn đốn, tránh ôm tài nuốt hận.
Được đăng ảnh

#11 Share_Your_Heart

    ๑۩۞۩๑ Lãng Tử ๑۩۞۩๑

  • Thành Viên
  • PipPipPip
  • 4,518 Bài viết:

Đăng 10 December 2005 - 11:08 AM

Tự ái và tự trọng




Có những từ, nhìn ngoài thì như nhau, nhưng ý nghĩa lại có sự khác nhau rất lớn.



Ví dụ: Tự ái, nhìn ngoài là yêu bản thân, phảng phất có chút tự tư, nhưng "tự ái" tuyệt không phải "tự tư".



Tự trọng nhìn ngoài là coi trọng bản thân, tuy "trọng" và "đại" thường được coi như nhau, nhưng "tự trọng" tuyệt không phải là "tự đại".



Vấn đề là :



Rất nhiều người tự ái quá mức, chỉ biết yêu bản thân mình, không biết yêu người khác vì vậy trở thành tự tư. Rất nhiều người tự trọng quá mức, cho rằng thiên hạ chỉ có bản thân mình đủ cân lượng nhất, vì vậy trở thanh tự đại.
Được đăng ảnh

#12 Share_Your_Heart

    ๑۩۞۩๑ Lãng Tử ๑۩۞۩๑

  • Thành Viên
  • PipPipPip
  • 4,518 Bài viết:

Đăng 10 December 2005 - 11:09 AM

Một vài dòng...

Nhiều năm về trước, một ủy viên chấp hành khá cao tuổi của một công ty dầu lửa đã đưa ra một quyết định sai lầm làm công ty thiệt hại hơn hai triệu đôla. John D. Rockefeller lúc đó là người đứng đầu công ty này. Vào cái ngày đen tối mà tin tức khủng khiếp trên được lan truyền ra, hầu hết các nhân viên và ủy viên khác của công ty đều lo lắng và muốn tránh mặt Rockefeller, không ai muốn bị liên lụy gì.

Chỉ trừ có một người, đó chính là ủy viên đưa ra quyết định sai lầm kia. Ông ta là Edward T. Bedford. Rockefeller ngay hôm ấy hẹn gặp Bedford và Bedford rất đúng giờ. Ông ta đã sẵn sàng nghe một "bài diễn thuyết" nghiệt ngã từ Rockefeller.

Khi Bedford bước vào phòng Rockefeller, ông vua dầu lửa đang ngồi cạnh bàn, bận rộn viết bằng bút chì lên một tờ giấy. Bedford đứng yên lặng, không muốn phá ngang. Sau vài phút, Rockefeller ngẩng lên.

- A, anh đấy hả, Bedford?- Rockefeller nói rất bình tĩnh - Tôi nghĩ là anh đã nghe tin những tổn thất của công ty chúng ta rồi chứ?

Bedford đáp rằng ông đã biết rồi.

- Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về điều này - Rockefeller nói - Và trước khi tôi nói chuyện với anh, tôi đã ghi ra đây vài dòng.

Sau này, Bedford kể lại cuộc nói chuyện của ông với Rockefeller như sau: Tôi thấy rõ dòng đầu tiên của tờ giấy mà ông chủ đã "viết vài dòng" là: "Những ưu điểm của Bedford". Sau đó là một loạt những đức tính của tôi, kèm theo là miêu tả vắn tắt rằng tôi đã giúp công ty đưa ra quyết định đúng đắn được ba lần và giúp công ty kiếm được gấp nhiều lần số tiền tổn thất lần này.

Tôi không bao giờ quên bài học ấy. Trong nhiều năm sau, bất kỳ khi nào tôi định nổi cáu với người khác, tôi đều bắt mình phải ngồi xuống, nghĩ và viết ra một bảng liệt kê những ưu điểm của người đó, dài hết sức có thể. Khi tôi viết xong bản đó thì thường tôi cũng thấy bớt cáu rồi.

Không biết là thói quen này đã giúp tôi bao nhiêu lần tránh được những sai phạm tôi có thể có: đó là nổi cáu một cách mù quáng với người khác.

Tôi biết ơn ông chủ tôi vì thói quen này, và bây giờ tôi giới thiệu nó cho tất cả các bạn.
Được đăng ảnh

#13 Share_Your_Heart

    ๑۩۞۩๑ Lãng Tử ๑۩۞۩๑

  • Thành Viên
  • PipPipPip
  • 4,518 Bài viết:

Đăng 10 December 2005 - 11:09 AM

Sa mạc văn hóa



Có mấy học sinh đi thăm thầy giáo già đề xuất một câu hỏi: "Có người nói xứ sở chúng ta là một sa mạc văn hoá, thầy thấy như thế nào?"

"Các em không thấy các quốc gia Ả Rập đó sao? Cái họ có cũng chỉ la sa mạc mêng mông, nhưng họ có thể trở nên giàu có sung túc như vậy vì học thăm dò xuống lòng đất, mà ở dưới đó thì ẩn chứa dầu hỏa hết sức phong phú! Ngược lại nếu họ chỉ biết than thở sa mạc cằn cỗi trước mặt mà không chịu đi khai quật lòng đất, thì mãi mãi chỉ nghèo khổ mà thôi". Vị giáo sư trịnh trọng nói: "Cũng lý lẽ như thế, tuy chúng ta gặp phải một sa mạc văn hoá, nhưng chỉ cần truy tìm bên dưới, thì sẽ phát hiện người xưa để lại cho chúng ta cả một di sản phong phú, mà trở thành vùng đất văn hoá sung túc nhất. Đương nhiên dầu hoả cần trài qua sự chiết lọc của khoa học hiện đại mới có thể sử dụng, di sản văn hoá người xưa cũng phải do chúng ta chỉnh lý thì mới có thể phát huy rực rỡ".



"Đứng ở trên kho tàng vô tận, lại oán thán bản thân khốn cùng, chúng ta thật quá ngu muội". Các học sinh chợt hiểu ra vấn đề.
Được đăng ảnh

#14 Share_Your_Heart

    ๑۩۞۩๑ Lãng Tử ๑۩۞۩๑

  • Thành Viên
  • PipPipPip
  • 4,518 Bài viết:

Đăng 10 December 2005 - 11:09 AM

Sống và chết có gì khác nhau? Khi chúng ta được sinh ra đời, người vui mừng không phải là bản thân chúng ta, mà là cha mẹ, người thân của chúng ta; sau khi chúng ta chết, người khóc lóc cũng không phải là bản thân chúng ta, mà là con cái, người thân của chúng ta. Chúng ta không vui sướng vì ra đời, vì lúc đó không biết vui sướng; chúng ta không khóc lóc vì chết đi, vì sau khi chết sẽ không còn cảm giác. Chúng ta không cách gì phát biểu cho cuộc sống, vì khi phát biểu ta đã được sinh ra rồi, bất luận được sinh ra trong một hoàn cảnh như thế nào, chúng ta đều không có tư cách quyết định; chúng ta cũng không cách gì rơi lệ cho cái chết, vì cho dù có chống trả thì sinh vật nào cũng phải chết.

Chúng ta mở đầu cuộc hành trình bằng tiếng khóc của bản thân, rồi lại kết thúc mạng sống trong tiếng khóc của người thân. Chúng ta rời khỏi cơ thể mẹ mà ra đời, rồi lại rời khỏi thế giới này mà chết đi. Chúng ta được đẩy lên sân khấu cuộc đời, rồi lại bị kéo xuống. Chúng ta tựa hồ không hề có một quyền lực can thiệp nào vào hai vấn đề lớn nhất của cuộc đời, là sự sống và cái chết.

May mà trong vấn đề này,
chúng ta vẫn có thể có một chút hành vi
để khiến bản thân sinh ra bình thường,
nhưng có thể chết vĩ đại.
Ra đời trong cơn đau đẻ của
một mình người mẹ, nhưng có thể
từ bỏ thế gian này trong tiếng khóc
đau thương của hàng triệu con người.
Được đăng ảnh

#15 Share_Your_Heart

    ๑۩۞۩๑ Lãng Tử ๑۩۞۩๑

  • Thành Viên
  • PipPipPip
  • 4,518 Bài viết:

Đăng 10 December 2005 - 11:10 AM

Sự tồn tại vĩnh hằng



Lá cây xanh rồi lại vàng, hoa nở rồi lại tàn; nhìn thấy những chiếc lá khô, hoa tàn đó lần lượt rời bỏ cành cây, thở dài một tiếng trở về với cát bụi, chắc bạn sẽ nghĩ: chúng đi rồi sẽ không bao giờ trở lại.



Nhưng xuân đi rồi xuân đến, hoa tàn rồi hoa lại nở, những chiếc cành trơ trụi lại mọc ra những chiếc lá xanh tươi. Con đường nhỏ vắng vẻ, trống trãi lại tràn đầy những bông hoa rực rỡ. Cái mất đi ngày hôm qua lại hoàn toàn khôi phục trở lại, nhìn thấy những điều này, bạn còn cảm thấy thế giới này thiếu gì nữa ?



Chính vì hoa tàn lá rụng mới khiến cho đất cát màu mỡ, ẩn chứa sức mạnh; chính vì có sự mục nát điêu tàn của chúng thì mới có mùa xuân năm sau xán lạn; chính vì có sự rút lui ẩn dật của thế hệ cũ thì mới có thế hệ mới bước lên sân khấu cuộc đời. Trong hàng triệu mầm non tươi mới đó, trong những nụ hoa đang viết ra tên tuổi của những người đã khuất hay sao?



Nếu thế, tại sao bạn hà tất lại rơi lệ khi thấy hoa tàn, thương tâm khi quét lá khô, cảm thán thời gian ra đi, oan thán tuổi trẻ mất đi?



Không có cái cũ ra đi thì làm sao có cái mới đến?

Sinh ra vốn là đi tới cái chết, chết là để thúc đẩy cái sinh ra.

Trong cái vũ trụ muôn đời bất biến, luân chuyển không ngừng, thay nhau sinh diệt này, chúng ta sẽ không sống mải, nhưng chúng ta có thể "tồn tại" vĩnh hằng!
Được đăng ảnh

#16 Share_Your_Heart

    ๑۩۞۩๑ Lãng Tử ๑۩۞۩๑

  • Thành Viên
  • PipPipPip
  • 4,518 Bài viết:

Đăng 10 December 2005 - 11:10 AM

Tin tưởng…

Tin tưởng là biết rằng mỗi ngày là một sự khởi đầu mới.
Là tin rằng điều kỳ diệu sẽ xảy ra và giấc mơ có thể thành hiện thực.
Tin tưởng là nhìn thấy các thiên thần nhảy múa giữa những đám mây.
Là biết đến sự tuyệt vời của bầu trời xa mờ và sự thông thái của con người trên mặt trăng.


Tin tưởng là hiểu được giá trị của việc nuôi dưỡng tâm hồn,
Sự thơ ngây trong mắt trẻ thơ và vẻ đẹp của bàn tay già nua,
Tất cả dạy cho chúng ta biết thế nào là yêu thương…

Tin tưởng là tin rằng chúng ta không bao giờ cô đơn,
Cuộc sống là một món quà và chúng ta phải yêu mến nó.
Tin tưởng là tìm lại sức mạnh và lòng dũng cảm trong những lời dối trá,
Và đó cũng là lúc phải nhặt nhạnh những mảnh vỡ và bắt đầu lại.
Tin tưởng là biết rằng những điều kỳ diệu đang chờ đợi xảy đến,
Và mọi hy vọng, ước mơ của tất cả chúng ta đang đến gần.

... nếu chúng ta tin tưởng.
Được đăng ảnh

#17 Share_Your_Heart

    ๑۩۞۩๑ Lãng Tử ๑۩۞۩๑

  • Thành Viên
  • PipPipPip
  • 4,518 Bài viết:

Đăng 10 December 2005 - 11:11 AM

Một hoàn cảnh hai cuộc đời

Hai đứa trẻ nọ có một người cha tối ngày say xỉn. Tuổi thơ của chúng trôi qua với hình ảnh một người cha rất đáng sợ mỗi khi nhậu say về. Năm tháng qua đi, hai cậu đã lớn và mỗi người có một cuộc sống của riêng mình.

Một nhà tâm lý học đi tìm thực tế cho bài nghiên cứu "Tác động của sự say xỉn" đã tìm đến hai người. Một người giờ đây đã trở thành phiên bản mới của cha cậu ngày xưa: một tay bợm nhậu suốt ngày chìm trong bia rượu. Còn người kia lại là một trong những người đi đầu trong việc phòng chống bia rượu.

Nhà tâm lý học hỏi người đầu tiên: "Tại sao anh trở thành bợm nhậu?"

Và hỏi người thứ hai: "Tại sao anh lại tham gia phong trào bài trừ rượu bia?"

Thật là bất ngờ, cả hai cùng đưa ra một câu trả lời: "Có một người cha như vậy đương nhiên là tôi phải trở thành người như thế này rồi."

Có ai đó đã từng nói: "Cảnh khổ là một nấc thang cho bậc anh tài, một kho tàng cho kẻ khôn khéo, một vực thẳm cho kẻ yếu đuối."

Hoàn cảnh không bao giờ là nguyên nhân cho những hành động không đúng mực, tiêu cực hoặc sai trái. Nó chỉ là lý do để những kẻ lười biếng, không có ý chí và tâm hồn hẹp hòi vịn vào đó để tự bào chữa cho mình mà thôi.

Trong cuộc sống, không có trở ngại nào lớn bằng việc mình cho bản thân mình cái quyền được vấp ngã.
Được đăng ảnh

#18 Share_Your_Heart

    ๑۩۞۩๑ Lãng Tử ๑۩۞۩๑

  • Thành Viên
  • PipPipPip
  • 4,518 Bài viết:

Đăng 10 December 2005 - 11:11 AM

Kẻ thù



Chỉ cần lúc nhỏ bạn mắc qua bệnh sởi một lần, có thể suốt đời bạn không còn sợ nó nữa, vì bạn đã được miễn dịch đối với bệnh sởi.



Nếu tay bạn cọ xát, sinh ra mụn nước thì lần sau không dễ gì bị nữa, vì lớp da ở đó do càng cọ xát nên càng trở nên dày.



Nhưng nếu hôm nay bạn té gãy chân, sau này càng cần phải cẩn thận hơn, vì chỗ xương bị gãy không những không thể phát triển rắn chắc hơn, mà sẽ trở nên yếu hơn.



Có những kẻ thù, cả đời chúng ta chỉ gặp họ một lần thì có thể mãi mãi không còn sợ họ nữa.

Có những kẻ thù, chúng ta càng chiến đấu với họ thì sẽ càng không sợ họ nữa.

Nhưng cũng có những kẻ thù, có thể gây cho chúng ta những thương tổn khó có thể khôi phục như ban đầu, chúng ta đành phải tránh gặp lại họ.
Được đăng ảnh

#19 Share_Your_Heart

    ๑۩۞۩๑ Lãng Tử ๑۩۞۩๑

  • Thành Viên
  • PipPipPip
  • 4,518 Bài viết:

Đăng 10 December 2005 - 11:11 AM

Cánh cửa
Tôi tìm đến Hiền vì anh là kiến trúc sư, trong khi tôi lại đang cần viết một bài liên quan ít nhiều về kiến trúc. Câu chuyện rôm rả cho đến khi chúng tôi vào thăm ngôi nhà và tình cờ bước ngang qua phòng anh.

"A, cửa đẩy ngang! Giống như mấy ngôi nhà Nhật Bản và Hàn Quốc". "Vì phòng riêng là thế-giới-riêng! Chỉ bạn bè thân lắm mới bước vào đây. Anh muốn họ cảm nhận sự cân bằng: Anh yêu quý họ và cũng mong nhận lại sự quan tâm từ họ".

Tôi tròn mắt vì … không hiểu! Anh bật cười. Người ta không để ý, nhưng đôi khi chỉ nhìn cánh cửa là biết ngay tính cách của chủ nhà. Không phải ngẫu nhiên mà đa phần cửa chính đều được kéo vào để nhận trở ngại về phần mình, tránh cản trở cho khách và người đi ở bên ngoài. Thế nhưng cửa sổ thì lại khác. Rất nhiều cửa sổ được đẩy ra. Ở đó, nắng sẽ ùa vào. Gió sẽ ùa vào. Những tiếng chim buổi sớm mai ríu rít sẽ ùa vào. Anh thường e dè khi bước vào một căn phòng cửa sổ im ỉm đóng hoặc cửa chính mở theo hướng … chỉ nghĩ đến mình!



Tôi nhớ đến ô cửa kính vuông vuông mà tôi vẫn thường … dán chặt cả gương mặt mình vào, cùng với cô bạn hàng xóm tên Nghi "cho cái mũi dẹp lép thế này" để nhìn xuống đường, mơ về một cây bàng lá lỗ chân sâu ăn, thời còn bé tí. Để rồi mới chợt nhận ra vì sao ngôi nhà nhỏ của Hiền lại đủ sức thu hút đông bạn bè đến vậy. Một cánh cửa gỗ xinh xinh được kéo vào hiền lành và nhã nhặn. Những ô cửa sổ không bao giờ khép để bạn bè lúc thích có thể thò đầu ra ngắm khoảng sân xanh mát màu cây. Và còn vì một cánh cửa đẩy ngang trong phòng riêng: Ở đó có sự cảm thông, gắn bó thiêng liêng từ hai phía sẽ khiến người ta bình yên và hạnh phúc.
Được đăng ảnh

#20 Share_Your_Heart

    ๑۩۞۩๑ Lãng Tử ๑۩۞۩๑

  • Thành Viên
  • PipPipPip
  • 4,518 Bài viết:

Đăng 10 December 2005 - 11:12 AM

Cho ngày hôm nay

Có hai ngày trong tuần chúng ta không nên lo lắng.

Một là ngày hôm qua, với những sai lầm, những âu lo, những tội lỗi, những thiếu sót ngớ ngẩn, sự nhức nhối và những nỗi đau. Ngày hôm qua đã đi qua. Mọi tiền bạc trên đời này cũng không thể đem ngày hôm qua quay trở lại. Chúng ta không thể huỷ bỏ một hành động mà chúng ta đã làm cũng như không thể nào xoá đi một ngôn từ mà chúng ta đã thốt ra. Ngày hôm qua cũng đã đi xa rồi.

Còn một ngày nữa mà chúng ta cũng không nên lo lắng, đó là ngày mai với những kẻ thù quá quắt, gánh nặng cuộc sống, những hứa hẹn tràn trề hi vọng mà việc thực hiện thì tồi tệ. Mặt trời của ngày mai sẽ mọc lên hoặc là chói lọi hoặc là khuất sau một đám mây, nhưng dù gì thì nó vẫn sẽ mọc lên. Và ngay trước khi nó mọc lên vào ngày mai chúng ta vẫn chẳng có mối đe dọa nào, bởi lẽ nó vẫn chưa được sinh ra cơ mà.

Vì vậy, chỉ còn một ngày duy nhất - ngày hôm nay - Bất cứ ai đều phải đấu tranh để sống dù chỉ một ngày. Thật ra chẳng phải những gì trải qua ngày hôm nay khiến chúng ta lo lắng, mà đó chính là sự hối tiếc về những gì đã xảy ra ngày hôm qua và những lo sợ về những gì ngày mai có thể đem đến.
Được đăng ảnh





1 thành viên đang đọc chủ đề này

0 thành viên 1 khách 0 thành viên vô danh